Part 5: Nụ hôn đầu đời của em.
Mấy thím à, cái kiss đầu đời của em là từ năm lớp 7 đấy các thím ạ. Khổ thân em vãi lúa.
Cũng tại nó cả, vì nó ham xem phim Hàn (bây giờ vẫn vậy các thím ạ) mà bắt em chơi trò cô dâu chú rể với nó.
_Anh S ơi anh biết chơi trò "cô dâu chú rể" không? -nó hỏi em mà trả biết nó định làm gì em.
_Cái gì tao trả biết. Hafl life, cf tao còn biết bắn. Fifa tao còn biết đá, nói gì trò trẻ con này. -em chém như con thần gió.
_Thế anh dậy em chơi đi- nó nói tỉnh bơ các thím ạ.
_Không, tao có yêu mày đâu mà cô dâu cô diếc gì, next ngay mày -em chối ngay, ngĩ tới cảnh phải lấy nó em hãi.
_Nhưng mà là trò chơi thôi có phải thật đâu, em muốn chơi để sau này lấy chồng còn biết làm- em nó nhìn mình bằng đôi mắt mèo con mong em đồng ý.
_Thôi được, tao giúp mày 1 lần. Có kẹo mang hết cho tao -em gia điều kiện các thím ạ. Công nhận hồi bé em ham ăn nhưng không tợn uống.
_ôkê, hi hi -má ơi nó định sô lô anh ngữ với em à.
_Thế bây giờ tao làm gỉ? -em hỏi nó.
_Anh làm chú rể, em làm cô dâu.
_Cái đấy đ' thằng nào trả biết, ý tao là tao xẽ làm gì ý. -Em chầy cối lại ngay lắp tự.
Em nó bảo em phải mặc vét, mà em đào đ' đâu ra hả các thím em mới lớp 7 mà, mấy bộ vét của papa thì đời nào mới mặc vừa.
Cuối cùng em lấy cái cà-là-vạt kẻ karô của ông già thắt vào dài gần đền cờ him.híx áo trắng dài tay, quần jean, đầu chải mượt như dùng vì troi. Soi qua gương, úi mới lớp 7 thôi mà trông đz và manly lắm các thím ạ. Đúng là cao to, đz, thơm tho. (thực ra hồi đấy em trưa cao đâu, từ đợt lên lớp 10 em mới gọi là cao rõ rệt với 1m68).
Nó thì là con gái nên có váy sẵn, nó diện cái váy tinh khôi dài tới đầu gối, có cái nơ hồng ở eo nữa. Trông như búp bê mấy thím ạ. Hồi đấy em trưa biết gái mú gì, chứ nếu em biết tán thì em tán cmnr, đúng là em đz lại còn ngoan hiền mấy thím ạ.
_Anh S, em có xinh gái không?- em nó quay 1 vòng rồi hỏi em, tính lừa tình em đây nhưng em còn lâu mới mắc mưu nhá.
_Mày xấu như ma, xinh gì mà xinh - em quắc lại, thực chất là nó xinh mấy thím ạ nhưng em đ' dám khen, chắc do ngại.
_Ai cũng bảo em xinh gái mà, sao anh không bảo thế? -(đúng là mama toàn khen nó mà bảo em xấu zai, mà trong khi ai cũng bảo em xinh zai như lee min ho. Đúng là mama toàn bên nó) nó trau đôi mày thắc mắc tợn vì lời phán xét dối lòng của em.
_Mày hỏi nữa tao cắt xít mày bây giờ, có chơi nữa không đây - em lại dở chiêu dọa nạt quen thuộc.
_Hì có, bây giờ anh làm theo những gì em bảo nhá.- nó lại cười rồi các thím ạ.
Rồi nó bảo lấy sân nhà em thánh đường, còn cha xứ thì nó kiêm luôn. Em chỉ việc làm theo thôi chứ trả cần tính toán gì cả. Đúng là nó xem phim Hàn nên hiểu biết. Mà nó cũng khôn vãi, chọn chú dể đz như em chứ, đôi lúc nghĩ em thấy mình thiệt thòi các thím ạ. Ai giống số em, đz mà bị hành thì cmt cháp này nhé các thím.
_Nguyễn Thị Vân Hạnh con có đồng ý lấy anh Sơn (có cả họ tên em) làm chồng không? kể cả sau này anh ấy có bệnh tật ốm đau? -Em nó đang đóng làm cha xứ. Mà quái lạ em cũng chỉ biết tên nó mà nó biết hẳn họ tên em. Nó là ma xó à hả mấy thím.
_Con đồng ý yêu anh S tới trọn đời -em nó lại đóng làm cô dâu, nó cười híp mí để lộ cái răng nanh mà nhìn em. (Thực ra là răng khểnh mấy thím ạ. Răng khểnh bên trái)
_(họ tên em) con có đồng ý lấy N.T.V.H làm vợ không? Cho dù...-em nó lại diễn lại vai giáo sứ.
_Ta...o à Con đồng ý -xít nữa quên xưng hô mày tao với giáo xứ. May mà em cũng thuộc dạng thông minh bẩm sinh.
_Hì, anh làm rất tốt - em bị nó khen. Má nó bị đem làm trò hề nãy giờ ai mà biết thì die là cái chắc.
_Xong trưa tao thay quần áo?- em hỏi nó.
_Còn 1 việc nữa anh ạ, anh cúi xuống nhắm mắt lại - nó hối em.
Em làm theo mà trả biết là em sắp mất zin mấy thím ạ. Nhắm mắt nên em trả thấy gì. Chỉ thấy 2 tay nó sờ lên đầu em, thì em cũng kệ cmn muốn làm gì thì làm. Rồi em thấy môi mình ấm ấm, có cái gì mềm mềm chạm vào môi em, em còn nhận rõ hơi thở của nó. Mở mắt ra thì thấy nó đang kiss em, đm nó dám à, mất danh hiệu zai tân của em rồi. 4 mắt nhìn nhau, em thực sự bị sốck mấy thím ạ, bị kiss bất ngờ. Tim em đập nhah và loạn lạc, em đấy nó ra và lấy tay áo lau môi mình, bây giờ em mới thấy hối đấy ngu.
_Mày dám hôn t. em cáu mà ngượng ngướng.
_Thì đang diễn mà.
_Phảiii...hônn...nữaa..Àaa
_Ừ... chắc nó đang sướng vì đã lấy đi nụ hôn đầu đời của em, lấy đi cái kiss của zai tân.
Thế là từ đấy em chính thức mất zin rồi.
Part 6
Sau khi em bị nó kiss trộm đấy, em chỉ muốn cầm khẩu M4A1 Red Dragon trong nick của CF em mà headshot cho nó phát thôi. Mười mấy năm giữ rìn trinh tiết mà trong mấy giây nó làm em mất zin cmnr các thím ạ. Nụ hôn đầu đời em định dành tặng cho người yêu em sau này của em mà nó cuỗm mất cmnr còn đâu nữa. Đúng là số đz nó khổ thế đấy. Ước mơ nhỏ bé thế mà cũng không đạt được thì ước mơ nhà tranh vách đất sao có thể thành hiện thực đây.
Nhưng mà kể ra thì cũng thấy khoái khoái, lúc nó kiss thấy môi nó mềm, thơm và ngọt (chắc tại nó ăn kẹo). Làm em người mềm như bún, thinh thích nữa. Lúc đấy mới biết là kiss nó không đau như tiêm thuốc hay truyền dịch. Thế mà mấy ông anh của em bảo là con gái ghê lắm, răng nó sắc chỉ cần nó hôn 1 cái là đi khâu mồm luôn. Đúng là mấy thằng anh cờ hó làm em đ' dám tán gái từ bé. Khổ thật.
_Em về đây, chào anh nhé -nó nói xong chạy cmn luôn.
Chắc nó biết em sắp nộ khí xung thiên nên chuồn là thượng sách đây mà. Mẹ nó khôn vãi, em trưa kịp đánh mà nó đã chạy rồi.
Hôm sau đấy nó vẫn như bình thường, mà cười nói còn lắm hơn thì phải. (chắc nó sướng lắm, làm mất zin thằng đz như em mà, ở lớp cô giáo không cho đứa lắm tryện như đội SĐB hơi phí).
_Anh Sơn ơi, đi chơi không, hì?
-Nó nhe răng nanh cười, chắc tính dụ em kiss part 2 đây.
_Định hôn tao tiếp à, Biến! -Em nói như đúng rồi. Em khôn vãi, đếch dại gái nữa các thím, bị 1 lần là quà đủ.
_Không phải, Anh Linh với anh Đăng bảo em sang rủ Anh đi đánh quay -Nó nói rồi cười, (chắc cười vụ em bị mất zin dưới tay nó.)
_Ừ được rồi đợi tao
Mẹ nó chứ, con gái đ' biết đánh quay mà cứ đòi mình cho chơi, quấn dây quay mình cũng phải làm ôsin cho nó. Số khổ vãi thốn. Rồi nó đánh mà cứ như là sợ đau ấy. Em nhìn mà muốn sút chết cmnđ. Mình cau có khó chịu mà 2 thằng cờ hó lại khen nó chơi hay (dù nó là gà bóc trứng). Đm 2 thằng cờ hó, AE đ' giúp nhau lại đi chơi với con đã ngu cỏn tỏ ra mình nguy hiểm.
[mấy thím ạ, thực sự em không muốn em nó đọc được cháp này, không là em bị ăn hành chứ trả đùa. Thím nào thắc mắc sao em nói đểu về em nó, nhưng đây là em kể lại cảm xúc lúc đấy nên mới thế. Tks]
_Bọn mày chơi với nó đi, bố đ' thèm chơi nữa -thấy cảnh em bị ăn dưa leo thì em nổi khùng mà bỏ về.
_Anh Sơn đợi em với -nó chạy và nói với theo.
Em đang bực éo thèm đợi, nhà em mà thẳng tiến. Điên đ' chịu được, bạn bè như thế đấy, chơi với em éo chơi lại chơi với nó.
_Anh sao thế, đi chậm thôi -Nó tới chỗ em và hỏi. Cmn đang giả ngu hả, đang vì nó mà 2 thằng cờ hó quên em.
_Cút, không phải việc của mày
-Em cáu và to tiếng với nó.
_hức... hức..., huhuhu... -nó bật khóc thật rồi nước mắt rơi khẽ trên má nó, tiếng nấc ngẹn ở cổ nó.
_Khóc cái gì... Nín ngay không người ta tưởng tao ăn hiếp mày.-Em hoảng loạn rồi, đang phong độ nộ khí xung thiên mà lại đâm ra sợ sệt.
_Huhuhu....Anh đuổi em, em về khoe mẹ anh, huhuhu...- nó vẫn khóc rồi doạ em.
_Thôi nín đi..., tí về tao cho hộp bi của tao-Em dụ nó, mọi lần nó xin 1 em cũng éo muốn cho, toàn bi ve nhá các thím. Mà nghĩ tới cảnh mama đánh em vì tội bắt nạt nó thì em cũng muốn chết.
_Thật không?-Cái mồm nó đã thôi hoạt động nhưng tiếng nấc của nó vẫn làm viếc, mắt nó đỏ hoe và ướt nhèm.
_Thật, tí về tao cho cả hộp bi của tao nhưng nhớ không được khoe mẹ tao đấy.- em gật như gà mổ thóc. Em gia điều kiện mà lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa vì sắp mất lọ bi.
Về tới nhà, em cầm lọ bi đưa cho nó trong niềm đau vô bờ. Phải đến gần 200 viên. Mua trả hết là bao nhưng toàn là công sức chơi bi lời bọn nó cả. Buồn vãi lệ.
_Của mày đây, cấm khoe mẹ tao đấy -em nhắc lại điều kiện.
_Vầng...hì hì -Trông nó nhếc nhác nước mắt tèm nhem cười em cũng muốn cười theo mà thấy xót xa khi mất lọ bi quá, éo cười được lấy 1 cái.
_Để em giữ cho, lúc nào anh chơi em đưa cho mà chơi -nó nói mà em không dám tin cơ.
_Mày đùa tao à?- em hỏi mà chỉ mong là nó nói thật các thím ạ.
_Em nói thật mà, em cầm hộ anh thôi chứ em cũng có chơi được đâu.hì -nó nói mà em thấy nó cũng tốt ghê. Ai cho em cái gì rồi đừng mơ xẽ có ngày em trả lại (ý ngĩ hồi bè thôi mấy thím ạ).
_Ừ thế cũng được -em vẫn giữ phong thái boy nạnh nùng mấy thím ạ.
Từ hôm đấy nó làm thêm việc là làm ôsin giữ bi cho em, đôi lúc thấy em cũng may may. Trưa có gì là đen đủi lắm.
Part 7
Hồi đấy em mới học lớp 7 thôi mà bọn trong lớp nó đã nổi lên cái trò tỉnh tò rồi bày đặt gấu với cá xấu gì đấy. Thỉnh thoảng lại có đứa nó khoe cưa đổ con này con kia, chắc bọn nó lại mê phim hàn như em nó rồi ẩm IC cmnr. Ngĩ mà thấy khổ cho bọn nó quá, bé thế mà mắc mẹ bệnh thần kinh rồi. Mà có những thằng nó xấu zai vãi ra mà vẫn thấy nó khoe có gấu. Em ức lắm các thím ạ, đzai như em mà còn trưa biết tán gái toàn để gái nó hành thế mà bọn nó đã có gấu chó với gầu bắc cực. Thành ra em là thành phần thuộc hội F.A của lớp, mà em lại đz nhất hội F.A mới đau chứ các thím. Tủi thân vãi sầu ra.
Mà 2 thằng cờ hó bạn em nó con thần gió hay sao không biết mà chém như cháy nhá.
_Tao tán sắp đổ 1 con xinh nhất khối 6 -cờ hó Đăng chém các thím ạ. Bố nó em đã thấy nó đi với gái bao giờ đ' đâu mà phán như đúng rồi.
_Thằng này khá, hôm nào tán được dám cho gấu sôlô mày với gấu tao ai xinh hơn không?- thằng đệ Trường của em nó thách thức thằng Đăng.
_Ôkê chú mày -thằng Đăng vẫn chém tỉnh bơ.
_Mẹ thằng cờ hó. Thằng Đăng nó nói phét mày cũng tin à.?-Em móc lốp thằng Đăng. Mọi khi dám trêu em với nhỏ Hạnh. Đấy gọi là quân tử trả thù vài hôm vẩn trưa muộn đó mấy thím, hị hị.
_Mẹ thằng cờ hó Sơn nó biết éo gì đâu, suốt ngày đi chơi với con Hạnh mà éo dám làm gì, mất mặt anh em quá-Thằng cờ hó Đăng nó cắn lại. Mẹ nhà nó nữa em muốn cần búa đanh đập chết cmnđ. Anh em từ thủa lọt lòng mà chơi anh em kiểu thế đấy.
_Thằng Sơn thế là đ' chấp nhận được. Có gái mà đ' biết chén. Đúng là mất mặt Anh Em-Thằng cờ hó Hiển tiếp tục bôi bác em. Thằng là em toàn gọi là đệ mấy thím ạ.
_Con Hạnh xuốt ngày sang nhà nó mà đ' dám làm gì. Chắc nó gay cmnr- cờ hó Linh lại tiếp tục móc lốp em mấy thím ạ.
_Mày ngu vờ lờ, phải tao nó chết lâu rồi- cờ hó Thắng thì phải. Em chỉ nhớ mang máng thôi. Thằng này nó to, cao, đen, hôi, xấu zai nữa mà đợt đấy cũng kêu có gấu.
_ĐỜ MỜ CHÚNG MÀY CÚT HẾT CHO BỐ, BẠN BÈ CÁI L, BỌN MÀY TÀI THÌ LÀM ĐI, ÉO PHẢH THẾ...;->- em nổi điên cmnr, nộ khí xung thiên tăng vọt. Em cam đoan thằng nào còn dám nói thì em sẵn sàng bụp nó mặc kệ có thể hạnh kiểm yếu luôn.
Đúng là lời nói của em có sức nặng thật đấy. Trả thằng nào dám bật lại. Mà thằng nào bật xem em cũng trả ngán ngẩm gì mà cầm AK-47 Bs mà headshot thằng đấy như trong CF luôn.
_Mày làm cái lìn gì ghê vậy mày- cờ hó Đăng nó định chơi em part 2 à.
_Bố đ' AE với mày. Cút cho bố nhờ- Em đã bớt sửng cồ nhưng vẫn còn nộ khí xung thiên lắm.
_Thôi giận tao làm éo gì, hôm qua tao trúng 5k con 45, trưa đi ăn với tao không? -nó tính xin lỗi với em bằng cách này à.
_Ăn gì?-em hỏi đã hết pow
_Lẩu gà với heliken- nó nói làm em xít chảy nước miếng.
_Mà thế quái nào mày lại trúng được thế. Mọi khi thấy mày toàn miss cơ mà.- em thắc mắc tợn. Mọi hôm thấy nó toàn ăn chay niệm phật mà hôm nay lại thấy nó sắp có lẩu gà với bia lon.
_Hôm qua mày lai con Hạnh về trước có vụ ô tô đâm nhau, 1 thằng chết 1 đống bị thương. Xem biển số xe 54 tao quất luôn 54 vs 45 mỗi con 5k.- thằng Đăng tường thuận lại. Đúng là thằng này thâm vãi, đợi có ai đai xong nó ăn hôi đây. Thằng bạn em đểu vãi các thím ạ.
_Thằng này khá biết đánh lộn lại -em khen nó.
_Truyện, tao mà lị. Đánh đề không lộn ăn ... trẻ con à.haha...- nó tự sướng rồi cười như trốn trại.
Trưa hôm đấy 1 bầy đàn con zai 8 thằng tụi em vô nhà hàng.(không phải lớp có 8 đực mà là 8 thằng hay chơi với nhau ý mấy thím). Ngĩ lại thấy oai vãi thốn. Có 350k chắc cũng đủ đập phá vì đề ăn x70 lận mà.
1 nồi lẩu gà, 8 lon heliken và cơm nóng được dọn ra. Chắc bố nào cũng đói sau 5 tiết bị ăn hành của bà giáo nên bố nào cũng ăn như chết đói từ năm 45 ấy. Cả em cũng thế. Lớp 7 hồi đấy mà ăn nhà hàng thế là sang rồi mấy thím. Hồi đấy Em chỉ có tai nạn để thằng Đăng trúng đề mà đập phá ntn thôi. Ai di đà phật, thiện tai thiện tai khéo sau này em phải xuống đị ngục mất mấy thím ạ.
Lúc trưa phải mượn con 1200 của thằng bạn phone cho bà già đi sinh nhật bạn. Không có điện thoại nó khổ thế đấy.
Quất tới 1h30 chiều thì nhìn như sau 1 vụ chiến tranh bạo loạn. Xương gà, vỏ lon bia vứt tứ tung. Bề bộ đủ điều.
Em từ lúc tan học cứ cảm giác quên mất cái gì đấy mà không nhớ được. Chắc tại do ăn đây mà. Chợt nhật ra quên chưa đón nó. Em vội vàng ra khỏi quán đạp xe tới trường nó lòng đầy lo lắng.
Part 8
Em đạp xe với tốc độ tốc váy. Trời thì nắng nóng muốn nhảy vào tủ lạnh mà em phải đạp xe như 1 con trâu điên các thế này ngoài xa mạc. Đúng là số đz nó khổ thế đấy các thím ạ chứ trả được sướng. Lúc đấy em lo cho nó lắm, lo nó vẫn còn đợi em đến đón. Lúc sáng em thả nó xuống còn dặn nó:
_Trưa đợi tao đón
_Vâng, em biết rồi -nó đáp ròi nhe răng nanh mà cười. Má nó, tại ngày nào em trả nhắc lo mà trả biết.
Em vừa đi vừa mong nó về cùng lũ bạn rồi không kẻo gì về bà già cũng tẩn cho 1 trật vì tội bia bọt rượu chè không đưa nó về.
Mà em cũng đếch hiểu tại sao mà em lại lo cho nó đến như thế nữa. Chắc tại em thấy mình hơi có lỗi. Em đạp xe như đang đua nhau các thím ạ, xít nữa thì tông cmn vào 1 cụ già đang sang đường. May mà không có ai nhìn thấy không em lại bị ăn hành cả khóm chứ trả vừa.
_Cụ ơi cho con xin lỗi, con đang có việc rất bận nên mới sơ ý như thế.- em xin lỗi cụ để tránh ăn hành.
_Thôi không có gì đâu cháu, may mà cháu trưa va phải ông. Lần sau nhớ phải cận thận đó- Ông cụ cười hiền chỉ bảo em.
_Dạ vâng, con chào ông ạ. -nói rồi em lại như điên mà phóng tiếp.
Chạy xe tới cổng trường nó em gặp 1 người quen lắm các thím ạ. Lại gần thì đúng là nó thật các thím ạ. Nhưng trả thấy nó nhí nhảnh như mọi hôm nữa. Nó đang đội nắng thay mũ, mồ hôi nó nhễ nhại, bết hết cả vào tóc. Mặt nó tái lại chứ không còn là màu trắng hồng nữa. Em thấy thương thay cho số phận của nó các thím ạ.
_Hôm nay tao bận không đón được thì mày phải về cùng bạn chứ, tao mà không đến mày đứng đây đến tối à- em đã nổi khùng và to tiếng với nó các thím ạ. Rõ là em mới là người có lỗi mà quát nó như đúng rồi. Đôi lúc thấy bản thân em bá đạo thật.
Như chỉ đợi em nói ra câu đấy nó bật khóc nhằm ăn vạ em luôn các thím ạ. Nó vừa khóc vừa đưa đôi mắt đỏ hoe đang ứa nước mắt nhìn em, làm như em là thủ phạm đã hại chết ba má nó vậy. Má nó thâm quá các thím, nếu nó dùng hấp tinh đại pháp hay tịch tà kiếm phổ thì em có thể đỡ được. Đằng này nó chơi trò nước mắt làm đầu thì ông nội em cũng phả bó tay chứ nói gì là em. (Nói thật là em sợ nhất nước mắt của bọn con gái các thím ạ. Có thím nào giống em không ạ). Em lại đâm ra sợ nước mắt của nó, không còn oai phong như lúc nãy nữa.
_Thôi nín đi, từ mai tao đón mày đúng giờ. Mày mà khóc nữa là tao cắt xít với mày đấy- em hãi nó quá. Trả biết nói gì đành dọa dẫm nó.
Nó vẫn trả nói gì nhưng đã bớt chảy nước mắt. Nhưng tiếng nấc cục của nó vẫn trả thể nhầm vào đâu. Nó gật đầu rồi nhẩy tót lên xe em như khỉ chèo cây.
_Đói không?- em hỏi nó.
_Em có- nó trả lời, đã hết khóc chỉ còn tiếng nấc. Chắc sướng vì em quan tâm đây mà các thím.
_Ăn phở không?- em hỏi nó vì tan học lúc hơn 11h mà lúc đấy đã gần 2h chiều rồi. Nhịn đói như thế chỉ có mấy thím sống ở giai đoạn 30, 45 chứ thời buổi này bố em cũng chết vì đói, vì mệt chứ trả nói gì đến nó.
_Em có- chắc nó đói thật rồi.
Dẫn nó vào quán ăn ngay cổng trườg nó(quán này chủ yếu là cho khách chứ học sinh cấp 1 thì ăn uống gì đâu hả các thím). Dắt nó vào quán ăn như bố đưa con đi ăn cơm bụi. Mà bà chủ quán này vừa ngồi hóng tiếng ve sầu kêu trước cửa nên cũng thìn thấy nó khóc thì phải.
_Cháu đi đâu mà không đón em về, em cháu đợi cháu xuốt từ 11h trưa. Bác bảo vào đây ngồi đợi để bác gọi cho bố mẹ đến đón mà nó chẳng nghe, cứ ở ngoài đấy đợi cháu đến đón, khổ thân con bé. May mà nó trưa bị ốm.-Bà chủ quán điềm tĩnh kể cho em nge.
Bà này trả kể thì trả sao, kể cho em nge để em thấy mình tội lỗi quá các thím ạ.
_Tại hôm nay con đoản quá bác, bữa sau con xẽ giúp kinh ngiệm- em e dè mà nhận lấy lỗi lầm mà em đã gây ra.
_Ừ thôi 2 cháu ăn gì không bác làm. Trông 2 anh em cháu xinh xắn quá nhỉ- bà này nói xong cười cười, mà khen em đẹp zai là được rồi, khen nó làm cái gì không biết.
_Dạ vâng, bác để con 2 tô phở thịt băm đi ạ- em chỉ biết cười trừ.
2 tô phở nghi ngút bốc khói, em ăn hết con mẹ nó luôn trong vòng 5 phút mà nó mới được nửa. Lúc nãy em có ăn mấy đâu, mấy thằng cờ hó ăn như voi đói gặp cỏ non Heliken mà bọn nó uống như Côcacôla. Đành ra em ăn uống kém nhất hội nên đói là phải nên bây giờ mới ăn thêm được tô phở to như mả bố thằng ăn mày. Mà các thím nhìn điệu mèo con ăn phở của em nó thì các thím cũng muốn cầm dao quắm mà headshot cho 1 phát trứ trả nói gì thằng bá đạo như em.
LIÊN HỆ HỖ TRỢ