Part 9
Sau 15 phút nó cũng ăn xong, rồi em tính tiền để đưa nó về. Bà ấy thấy em đz nên lấy mỗi 10k mà đáng nhẽ ăn hết 20k (phở ngày ấy rẻ mà chất lượng nữa mấy thím ạ), đúng là đz đôi khi cũng sướng phết các thím ạ.
_Sao mày không về cùng bạn, hôm nay tao bận mà.- em thắc mắc.
_Sáng nay anh bảo trưa qua đón em mà - nó đáp tỉnh bơ.
_Ừ.
_Anh uống bia à?
_Ừ...À không... tao uống éo đâu...mà sao mày hỏi thế? -em ngĩ nó là ma cmnr mà biết em nhậu chứ.
_Em thấy có mùi bia.-nó giải thích.
_Mày cấm được bảo mẹ tao đấy- em nạt nó. Bà già mà biết chắc tống em ra khỏi nhà mất.
_Vâng, em biết rồi- nó đáp tiếp. Chắc em tốt với nó thế này thì ông ngoại nó cũng phải nge theo ấy chứ.
_Mẹ mày không thấy mày về phải đi đón chứ -em thầm rủa mẹ nó vô tâm với con cái.
_Hôm nay mẹ em đi vắng nhà với lại em bảo mẹ là anh đón nữa -nó trả lời.
_Ừ...- Lúc này tự nhiên em lại thấy có lỗi với nó, vì nhậu nhẹt mà quên đi việc hàng ngày vẫn làm như ăn cơm bữa "Làm tài xế free cho nó".
_Anh uống nước không? -nó hỏi em làm em thoát ra khỏi tâm trạng tự dằn vặt mình.
_Ơ hôm nay mày cũng mang nước cho tao à? -em thắc mắc, quên cmn mất là hôm nào nó cũng làm ôsin mang nước free cho em.
_Anh bảo hôm nào cũng đem cho anh mà -Nó trả lời làm em thêm tỉnh, nó vẫn tốt với em mà hôm nay em vô tâm quá.
_Ừa, mang đây tao khát quá rồi -em vừa ăn no uống trưa say, thêm bát phở em cũng muốn bể bụng rồi nhưng mà sợ nó tủi thân nên em mới quết định thế. Đã bảo nó mang đi rồi lẽ nào lại để nó mang về?. Mà lúc đấy em cũng biết chắc rằng em trả thể nào mà uống thêm là bao nữa. Đúng như những gì dự đoán, em cố gắng lắm mới hết được 1 phần 3 của trai lavie 0,5 lít. Nản thật đấy.
_Sặc..hắt xì...hắt xì...- nước làm em bị sặc cay hết cả sống mũi tại vì cố gắng uống nước cho nó bị đỡ tủi thân đấy. Các thím biết cảm giác đang no say mà uống thêm nước nhân trần nó chán như thế nào chứ. Đúng là em lại dại gái cmnr, chán như con cá dán.
_Anh sao thế? Bị sặc nước hả? Anh có làm sao không? -Nó hỏi dồn thế có 3 đầu 6 tay mới trả lời được.
_Mày không thấy à mà hỏi, tại nước của mày đấy?- em lại cáu gắt vô tội vạ với nó.
Các Bạn Đang Đọc Truyện Tại Gamex6.Wap.Sh
Chúc Các Bạn Online Vui Vẻ!
_Em xin lỗi -nhìn cảnh nó trả có lỗi mà vẫn phải xin lỗi em thì trông nó thực sự đáng thương các thím ạ. Mà em thấy mình hồi đấy bá đạo thật, trả bù cho bây giờ tí nào phải sợ em nó.híc.
_Thôi được rồi mày uống thì uống đi để còn về- em đã dịu giọng xuống.
Mà nhìn nó uống nước mà em thấy mình mọi khi tham lam quá. Em toàn tu hết để lại cho nó mỗi cái vỏ trai lavie. Em tự nhủ lần sau phải chia xẻ với nó.
Đưa nó về tới nhà em cũng thấy mệt như đi đấu vật, đây được gọi là bóc lột sức lao động của trẻ em đấy các thím ạ.
_Xuống xe và vào nhà đi để tao còn về -em quệt mồ hôi trên chán. Cảm nhận rõ cái mùi mồ hôi do uống bia, có thím nào thử trưa. Ghê lắm ạ.
_Em thấy đau đầu quá anh Sơn ơi -nó rên với giọng chất giọng yếu đuối.
_Mày làm sao thế Hạnh?- theo quán tính em cũng cất tiếng hỏi lấy lệ rồi mới quay sang nhìn nó. Trông mặt mày nó tái nhợt em cũng đâm ra hoảng tột độ.
_Em không sao đâu -nó nở nụ cười yếu ớt với em khoe hàm răng trắng nhưng môi nó khô hết rồi các thím ạ. Chắc các thím biết khi ốm thì môi xẽ khô và nhạt đi như thế nào rồi chứ. Nó tính lừa em à. Vừa kêu mệt xong lại bảo không sao.
Em đưa tay sờ lên chán nó, cứ tưởng em vừa động vào lò luyện tiên đơn của thái thượng lão quân. Chán nó nóng rát, mà có thể do cả thời tiết như đang ở hoang mạc Xa-ha-ra này nữa. Rồi em phán 1 câu như thần y hoa đà.
_Mày bị sốt rồi, bảo mẹ mày ra đón vào mà cho uống thuốc đi không sốt nặng phải đi bệnh viện tiêm đấy -em nạt để nó ngoan ngoãn mà nghe lời.
_Nhưng mà mẹ em hôm nay đi vắng rồi- nó trả lời làm em hoảng, vì em nghĩ sắp phải làm bảo mẫu của nó.
_Mày có biết ốm xẽ phải làm những gì không?
_Em không -nó trả lời buồn thiu nên em cũng nghĩ nó nó thật.
Đưa nó vào nhà, em quyết định làm y chang những gì mà mẹ đã làm khi chăm sóc em ốm. Em bắt nó nằm lên giường rồi lấy khăn lạnh đắp lên. Tìm cả tủ thuốc trả biết đâu là thuốc hạ sốt đành lấy đại 2 viên thuốc màu trắng. Đợt đấy em gà lắm thấy thuốc nào màu trắng quy về thuốc hạ sốt hết à. khì khì.
_Uống đi cho khỏi ốm-đưa thuốc và nước cho nó. Nó thấy thuốc mặt nhăn như khỉ, nhưng sợ em nên phải uống.Hì
Đợt nó uống xong thuốc em mới quay ra về không quên ngĩ số em đz mà khổ.
Part 10
Hôm sau đi học qua đón nó xém chút nữa em tèo vì tội bỏ nó ngoài trời nắng gần 3 tiếng ngoài hoang mạc Sa-ha-ra. Má quái hôm nay nó trang điểm lâu thế à mà đếch thấy nó chờ em sẵn như mọi hôm, thấy mỗi cô Khiêm mẹ nó đứng ở ngoài sân.
_Con chào cô- em vẫn thường hay chào người lớn tuổi lịch sự như thế lắm mấy thím ạ.
_Chào con, qua đón Hạnh đi học hả?- cô cười tươi chào lại. Cô này mấy thím mà gặp chắc cũng chảy máu cam (trừ em vì em hổng dại gái). Nó trông giống cô lắm. Đúng mẹ nào con đấy trả sai vào đâu được.
_Hì, dạ vâng, Hạnh đâu cô, mọi hôm nó toàn đợi con mà?-em thắc mắc tợn.
_Hôm qua cô về thấy nó bảo ngủ quên không tắt quạt bị sốt nặng quá, bây giờ vẫn sốt con ạ. Nó còn uống nhầm thuốc đau dạ dầy của cô nên bị tiêu chảy nữa, khổ nó quá.- cô than thở về nó.
_À...thì ra Hạnh bị ốm à cô, vậy con đi học đây -em lắp bắp, may quá đã thoát, cứ tưởng xẽ bị mẹ nó cho ăn hành.
_Khoan đã, con gửi giấy phép hộ cô với. Cô phải ở nhà trông nó- Điệu bộ y trang thời nhờ vả em làm tài xế free cho nó làm em khó mà chối được.
_Dạ vâng- em ngoan ngoãn nhận giấy xin phép nghỉ học của nó.
Tự dưng thấy lại có lỗi với nó quá các thím ạ. Nó như thế là do em hại tất, em bỏ đói nó ngoài trời nắng nóng như hoang mạc để rồi ốm liệt dường, rồi lại lấy 2 viên thuốc đau dạ dầy cho nó uống mà cứ tưởng thuốc hạ sốt để nó bị ....(hị hị) thế mà nó vẫn bao tre cho em. Vẫn tự nhận lỗi về nó. Đôi khi em thấy nó dại trai vãi lúa. Nếu em là nó thì em trả đổ hết lỗi lên đầu em rồi,hàizzz.... Đúng là đz cũng trả phải khổ lắm, thi thoảng vẫn được sướng kiểu như thế này này.héhé
Hai hôm rồi nó vẫn ốm nên đi học đã chịu đói bây giờ lại chịu thêm khát, số em nó cờ hó vãi. Chắc nó muốn em đồng cam cộng khổ cùng nó đây dám trốn việc đem nước phục vụ em. Em ngĩ chắc lâu rồi không được nghỉ học nên nhân cơ hội lần này kiếm cớ ăn vạ đây mà ngỉ mấy hôm đây, biết đâu nó đang cảm ơn vì em đã làm nó ốm cũng nên. Thế mà em cứ dằn vặt mãi, biết thế thì em trả phải suy ngĩ còn để dành nơ-ron thần kinh. Em ngu vãi lệ.
3 hôm sau được ngỉ học nó cũng chịu đi học. đùa chứ như nó em cũng muốn ngỉ cho đỡ phải lên lớp ăn hành của bà giáo.
_Sao mày không ốm tiếp đi?- em ngây thơ vô số tội hỏi nó.
_Nhưng em khỏi ốm rồi mà- nó cười ngây thơ không có tội trả lời em.
_Thế ốm mày được ăn những gì? -em tò mò.
_Em hả? Nhiều lắm, uống sữa này, ăn bánh này, kẹo này,.vv... -nó kể làm em chỉ muốn chảy nước miếng thôi. Hồi bé ai trả ham ăn hả các thím.
_Ừ ốm như mày tao cũng muốn ốm- Em hám ăn nên phán câu xanh rờn.
_Nhưng mẹ em mua về mà em có ăn được đâu, tại em không thấy ngon -em đoán nó bị liệt dây thần kinh lưỡi cmnr, miếng ăn tới miệng mà còn không ăn.
_Còn kẹo không? -em biết chắc chắn là còn nhưng cứ hỏi lấy lệ.
_Còn nhiều lắm, chiều em mang qua cho anh nhá- rồi nó cười hì hì. Đúng là chì nó hiểu em các thím ạ. Trưa đòi mà đã cho rồi đôi khi em ngĩ nó dại trai quá, hị hị. (Bây giờ là em dại gái, huhu).
_Ừ, thế nào cũng được -em đang sướng lắm nhưng vẫn giả vờ làm mặt lạnh với nó. Đúng phong cách boy nạnh nùng nhá, công nhận em quả bá đạo đố bố con thằng nào diễn được hị hị.
Lên lớp học thì mấy thằng cờ hó rủ xuống căn-tin đập phá. Lớp 7 thôi mà đi qua tụi con gái nó cứ nhìn em với thằng Trường, thằng Linh ngại thấy mồ. Đúng bọn vô duyên vãi.
_Anh sơn...
_Anh Trường...
_Anh Linh...... Bọn nó nhe răng cười chắc định khoe đắng bằng p/s đây mà. Nản
Bọn lớp 6 này thấy mấy thằng hót boy 7a1 tụi em là mắt sáng. Đúng là đz cũng khổ chứ không sung sướng gì.
Em thì khó chịu lắm nhưng mà éo dám làm gì, nếu như cái bọn này không phải là con gái thì em cầm ngay khẩu lục Anaconda red-dragon mà headshot cho nó phát. Đúng là bố em thường dậy đừng có dại gái. Em áp dụng hết mọi trường hợp trừ vài lần bị nó dụ dỗ.hix
_Chào các em- thằng cờ hó Trường còn cười tình với bọn này. Đm nó bảo có gấu trâu gấu chó gì rồi mà cò lăng nhăng vãi, em thề mà biết bồ nó khoe luôn cho trừa tội dụ gái.
_Anh Trường đz quá- mấy con điên nó rú ầm lên.
_Mấy em đi ăn cùng bọn anh không?- Thằng cờ hó Linh nó tính dụ bọn này à.
_ĐM mày điên à thằng cờ hó, bố éo thèm chơi với mày nữa- em gắt thằng Linh rồi chạy luôn về lớp éo thèm đi ăn nữa, hức hức.
Part 11
Gần tới ngày 23/6 hay 26/3 mà em cũng quên cmnr. Nhà trường kêu gọi các lớp tham gia hoạt động văn nghệ để chào mừng cái ngày củ chuối này. Ngày đấy em thề là chỉ thấy ngày này quen quen chứ trả biết là ngày éo gì luôn hay nhà trường tự ngĩ ra để hành học sinh cũng không trừng, chắc tại em dốt lịch sử bẩm sinh đây mà (thím nào biết ngày rỳ thì pm bảo em nhoá,hix.hix...).
_Em thư cô, lớp ta nên diễn tiết mục gì để tham gia hoạt động 26/3 của trường ạ?-con Hồng mộng năng lớp trưởng béo như 1 con heo nái nói với cô giáo chủ nhiệm.
_Ừm lớp 7A1 chúng ta là là mũi nhọn của khối thì cũng nên tham gia cho có tinh thần tập thể -cô Nhung chủ nhiệm bọn em hiền từ nói. Nge mà cũng đúng phết. Cả lớp nhao nhao hết cả lên bàn luận xem nên hát hò hay múa may quay cuồng. Có đứa bảo hát bài "Người thầy", "Về quê củ", "ai yêu bác hồ chí minh...",.v.v.... Đùa chứ bọn này nó não phẳng hay não chó hành hạ không biết có phải ngày 20/11 éo đâu mà đòi hát những bài này không biết. Đúng như câu mà các thím vẫn hay nói ý "Đã ngu còn đánh đu với đời".
_Các em thảo luận bé thôi để cho các lớp khác còn học -cô vẫn nhỏ nhẹ mà nói. Tiết này cô hi sinh luôn môn toán để cho bầy ong vỡ tổ này quậy rồi.
_Em thưa cô hay là lớp ta múa bài A-li-ba-ba, em thấy cho những bạn trong đội múa tập là đủ người rồi ạ
-con Hương lớp phó văn thể ra ý kiến xong bọn trong lớp đều tán thành như dạ mà trêm thêm vào mấy câu như "được đấy cô giáo", "bài này hay lắm", .... thực ra bọn nó nói nhiều lắm em trả thể nào mà nhớ hết được.
_Được rồi, coi như đã xong 1 tiết mục. Thêm 1 tiết mục tập thể nữa phải có cả trai lẫn gái cho có tinh thần đoàn kết.- cô cười nhẹ mà phán tiếp.
Đám con trai tụi tôi thì lo lắng ra mặt. Đứa nào cũng im im phăng phắc chỉ sợ bị tóm cổ đi hát là tàn đời zai ngay. Bọn con gái thì đồng ý cổ vũ hớn hở như vớ được vàng còn tụi em thì phản đối như kiểu dân ta phải đối cái thể loại tàu khựa bựa nhân của Trung Quốc ý. Nản thấy mồ. Nhưng mà có cô giáo bênh vực và bảo lãnh bọn kia nên tụi em trả dám cãi lời. Cãi rồi bị trù cũng nên.
_Bạn Trường, Linh, Đăng, Hiển, Tuân,..(em đoạn này đang thở phào nhẹ nhõm vì trưa có tên, may wá), Thắng, Sơn, Đạt xẽ hát cũng những bạn gái trong đội văn nghệ.- con cờ hó Hương nó nói xong mà em chỉ muốn vác khẩu Barett red-dragon mà headshot vào não nó thôi.
Bọn không phải kêu tên thì sướng quá hoá điên cười đê tiện dã man. Ức lắm, bất công cho em lắm.
_Em thưa cô em không hát được- em méo mặt mà nói với cô giáo.
_Cậu vớ vẩn định dấu tài năng hả? Không hát được thì đi cho đẹp đội hình -cô xoáy em xong cả bọn cười ầm lên để em quê thấy tội. Đúng là số đz khổ vãi chứ trả được sướng gì. Cô đã phán thế thì bố em cũng phải tuân theo thánh chỉ chứ nào dám cãi. Thế là từ hôm đấy bọn em rỗi buổi chiều nào là đi vào nhà con Hương tập buổi đấy, đờ mờ tự nhiên ai đẻ ra cái ngày này khiến em phải ăn hành cả khóm như thế này. Em mà là tổng thống thì em thề xẽ xoá bỏ ngày này cho học sinh nó đỡ khổ.hix
_Anh Sơn ơi, dạo này anh với anh Linh, anh Đăng đi đâu đấy?- nó sang 2 hôm mà em toàn lướt cùng 2 thằng cờ hó nên nó thắc mắc tợn.
_Đi chơi chứ đi đâu, hỏi lắm- em đã ức chế cái vụ "đz phải đi tập văn nghệ" rồi bây giờ nó lại khơi lên nỗi đau xót xa của em.
_Cho em đi chơi với -nó năn nỉ như khỉ xin chuối.
_Đã bảo ở nhà, tao đập cho mày phát bây giờ- em nộ khí xung thiên cmnr, to tiếng với nó.
_huhuhu... Nó lại oà khóc, nước mắt ngắn nước mắt dài.
_Thôi nín đi...tao cho đi, mày nín đi không mẹ tao đánh tao bây giờ -em lại lo lắng quay sang năn nỉ nó như thỏ xin cà rốt. Nản em quá, mẹ em vốn đã bênh nó, mẹ mà biết là em tàn đời zai chứ trả chơi.
Nó gật đầu rồi tiếng khóc nhỏ dần. Mẹ con này ăn vạ tốt vãi, boy nạnh nùng như em mà cũng thua nó. Thím nào muốn đòi nợ thì thuê nó đi ăn vạ ý, em dám chắc nó học của Chí Phèo của Nam Cao rồi. Nhưng mà em thấy mình cũng bá đạo thật, vì tính giận cá chém thớt của em mà nó bị vạ lây. Mô phật tại thiên, tại thiên.hix hix...
Đành chấp nhận cho nó đi cùng, buồn vãi lệ.
_Thằng Sơn hôm nay cho cả người yêu đi ghê nha mày, tao còn trưa dám dẫn gấu tao đi nữa là. -cờ hó Trường nó trêu em làm cả bọn cười đau dây thần kinh. Mà nó vẫn cười hì hì như đúng rồi mới đau chứ.
_Rẹp mày, bố bỏ về bây giờ -em ngại ngùng mà ra điều kiện.
_Đại ca có gì từ từ nói- cờ hó Linh lên cơn điên mấy thím ạ.
Part 12
Bọn con gái múa Alibaba mà em thấy hãm vãi. Nhìn cứ giật giật như trúng gió lào thế mà mấy thằng cờ hó hãm tài lại khen đẹp, nản cmn luôn.
Tới lượt bọn em với bọn nó sô lô cùng thần tượng thì em còn cảm thấy đỡ. Hát cái bài gì mà có đoàn đảng đấy. Thím nào bảo em nói lại tên thì em cũng chịu luôn. Bảo em kể tên các bài của BIGBANG no.1 thì còn nhớ chứ cái này thì .....
Má đang hát như chim họa mi trổ tài thì nó cứ đứng đấy bụm miệng cười, em đoán nó đang cười tiếng vỡ giọng như bò giống của thằng Linh hay thằng Trường thôi. Chứ đời nào nó dám cười em, em hát mà tự cảm thấy hay nữa còn là nó.hix hix... Đúng là vừa ẹp zai lại kiêm luôn giọng hát hoạ mi hì hì.
Hát 3, 4 lượt xong chỉ muốn cháy họng luôn thôi, nản vãi khát. Thấy nó cầm cốc nước lọc trên tay mà muốn ực ực ngay 1 phát nhưng không thể vì đang ở nhà con Hương Bà la sát mà.
_Em mang nước cho anh hả? -thằng cờ hó Trường nổi tiếng dê cụ cười với nó. Đờ mờ nó còn trưa cho em mà thằng cờ hó này dám tự sướng thế á.
_Hì hì dạ không, đây là của anh Sơn ạ- nó ngây thơ đáp mà éo biết em đang đỏ dần mặt cmnr.
_Ái dà 2 vk ck nhà này quan tâm nhau ghê à nha. Được lắm thằng ca-ve -cờ hó Trường nó cười đểu với em.
_Thằng Sơn ghê à nha -mụ bà la sát nó gầm gừ với em.
_Thằng này ngoại tình nhá,haha- con Trang nó cười đểu.
_Lần này thì sướng nha con dám dẫn vợ bé về nhà à- thằng cờ hó Đăng chõ mõm vào góp vui.
Bọn nó cười như tát nước vào mặt em, chỉ có con mụ bà la sát Hương là hầm hầm chỉ rình kiss trộm em thì phải.hix
_Nói thêm là bố mày về thật giờ -em giả vờ nộ khí xung thiên cho vãi sầu.
_Đại ca đừng lóng mà hỏng việc, tụi em xin lỗi -thằng Hiển nó cười cầu tài nhưng xem ra đểu cáng lắm.
_Đê mờ cút bố đi rửa mặt- em đã giảm cơn thịnh nộ nhưng xem chừng vẫn bá đạo lắm.
_Thế mày tính không uống nước à thằng cờ hó- thằng cờ hó Linh chắc muốn chơi em tiếp đây mà.
_Anh nèk- nó cầm cốc nước đưa cho em trả biết nó có bỏ thuốc độc vào đó không nữa.
_Biến... Mày uống đi tao không khát -em to tiếng với nó mà trong khi nó trả có lỗi lầm gì.
Thất thểu đi vô nhà tắm con Bà la sát mà ngĩ may quá nó không ăn vạ, nó mà ăn vạ giữa chốn đông người thế này thì em trả biết dấu vặt vào đâu.
Vòi nước vở ra, sối nước vào mặt mát rượi, má nó đang định uống luôn nước giếng khoan nhà con Hương nhưng ngĩ tới thảm cảnh bị tiêu chảy cấp rồi vô viện cũng sởn ra gà mà nhịn nhục. Trưa kể nhà con này ăn bẩm sống lâu để nước nhiễm độc thì chết oan cmn à. Buồn thấy chán ở trên đầu luôn.
"Tạch" em mở cửa nhà tắm bước ra thấy nó cầm ly nước phục sẵn đấy, chắc kế hoặch hấp diêm em nhưng không thành đây mà.
_Mày làm gì ở đây? - nước nhà con Hương bà la sát đã làm em hết nóng trong người nên đã hết sửng cồ.
_Em mang nước cho anh đây, anh uống đi này- nó đưa tới gầm mồm em rồi nhe răng nanh ra cười (nhắc lại lần cuối là răng khểnh nhá mấy thím.hix).
_Đưa đây coi- em cướp luôn cho lên uống 1 hơi trưa tới 5s thì phải, em uống trâu bò vãi nhưng mà đang khát mà, không uống thì chết à.hị hị.
_Mày bỏ gì vào nước đấy -em thắc mắc tợn vì sao nước lọc nhà con Hương mà lại ngọt ngọt rồi rúa rúa nữa, giống nước đường chanh mà mẹ em hay pha cho em uống lắm.
_Em cho đường với chanh vào đó mà, hì hì-nó cười hồn nhiên mà giải đáp thắc mắc của em.
_Thế mày lấy đường với chanh ở đâu gia mà bỏ vào? -em hỏi tiếp sợ nó đi ăn trộm nhà ai thì mang tiếng em chết.
_Túi đường thì ở tủ lạnh, còn chanh ngoài vườn nhà chị Hương sai quả lắm.
_Thế mày đã xin con Hương trưa?
_Dạ trưa, hì hì -nó nhăn mũi cười với em làm như em là tòng phạm không bằng ý.
_Mày được tin tao khoe con Hương không?- em trọc nó.
_Anh khoe đi, anh uống chứ em uống đâu- nó lè lưỡi rồi cầm cốc chạy lên nhà trên. Đúng là táy bo với con này thôi. Em đời nào dám mách lẻo mụ bà la sát chứ mách thì để nó mang em ra chiên xù à.
Để em nói rõ hơn cho mấy thím biết nhá. Con lớp phó văn thể này xinh phết đấy, 1 trong số hót gơ của lớp. Cũng khối thằng nhòm ngó đấy chứ trả đùa đâu. Éo hiểu thế lìn nào mà bọn ở lớp cứ gán em thích nó. Mả tra tụi nó, em yên phận là boy nạnh nùng cũng trả được yên. Mà bọn nó trêu là con này mặt đỏ như trúng tà, nhìn gian lắm. Em thì thích thú éo gì nó đâu, em ẹp zai như thế lày lẽ nào đi thích bà la sát như nó để nó được lời à.
Mấy thím hết thắc mắc tại sao bọn nó trêu em nó là vk bé còn con Hương là vk lớn.
LIÊN HỆ HỖ TRỢ